Nếu thời gian có tên – Chương 10

Người si tình như cô, thật sự không nhiều.

Người si tình như cô, thật sự không nhiều.

          10, Chương Mười

          Ra khỏi cổng lớn của hội quán nhà họ Giang, bên ngoài là hàng cây rậm chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, vầng sáng của ngọn đèn đường bị màn đêm phủ một lớp mỏng. Dù sao những ngọn đèn đường được xếp đều đặn vẫn tốt hơn nhưng ngọn đèn thông minh trong hội quán.

          “Công tử, xin dừng bước.” Diệp Thái Vi vội vàng đuổi theo Từ Trạm, hơi thở hơi gấp gáp.

          Đi như ma đuổi ấy, không thèm để ý đằng sau còn có người đang đi giày cao gót, đúng là. Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 9

Giờ đây, Diệp Thái Vi tin rằng, thế giới rất rộng lớn, còn mình lại quá nhỏ bé, nhưng chỉ cần mình cố gắng, thế giới này cũng sẽ có một chút khác biệt nho nhỏ vì sự tồn tại của mình.

Giờ đây, Diệp Thái Vi tin rằng, thế giới rất rộng lớn, còn mình lại quá nhỏ bé, nhưng chỉ cần mình cố gắng, thế giới này cũng sẽ có một chút khác biệt nho nhỏ vì sự tồn tại của mình.

          9, Chương Chín

           Lập xuân đã qua, không khí tết nhất cũng nhạt dần, nhưng hôm nay là đại thọ của ông chủ công ty vận tải biển hàng đầu – Giang Thừa Huy, vì vậy, hội quán tư nhân của nhà họ Giang ngập tràn trong tiếng nhạc tiếng đàn, náo nhiệt hơn cả tiệc đón xuân mới.

          Dựa vào địa vị của Từ Trạm, lại theo Từ Trạm đi đây đi đó mấy ngày, Diệp Thái Vi vinh hạnh được cậu chủ Giang Lạc của nhà họ Giang đích thân dẫn vào hội quán, trở thành một trong số ít người không có thiệp mời mà vẫn được thiết đãi như khách. Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 8

Tình thế nguy cấp, không trói cô ấy bên cạnh không được.

Tình thế nguy cấp, không trói cô ấy bên cạnh không được.

          8, Chương 8

             Trong căn hộ của Từ Trạm, có một cô nàng đang hờ hững nghịch cái ấm nghệ thuật trước bàn trà.

          “Này, hôm nay anh họp ở đâu đấy? Nghiêm túc như thế, đúng là hiếm thấy.” Diệp Thái Vi vừa nghịch ấm trà, vừa gọi với vào trong phòng ngủ.

          Từ phòng ngủ truyền ra câu trả lời của Từ Trạm: “Kiến trúc Tường Hòa.” Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 7

Điểm không ổn duy nhất của tình trạng bây giờ là, gần đây Từ Trạm rất khác thường, khác thường đến mức khiến cô sợ hãi.

Điểm không ổn duy nhất của tình trạng bây giờ là, gần đây Từ Trạm rất khác thường, khác thường đến mức khiến cô sợ hãi.

          7, Chương Bảy

 Ra khỏi con phố đi bộ, người qua lại cũng thưa dần, không đông đúc như mọi ngày, xe cô phóng vun vút.

Cách trạm xe buýt một đoạn khá xa, Diệp Thái Vi nhìn vào khoảng trống giữa những quầng sáng loang loáng của mấy chiếc taxi vụt qua bên cạnh, chớp mắt mấy cái rồi tiếp tục đi về phía trước. Dòng suy nghĩ dần mơ hồ do sự mệt mỏi rã rời, trong đầu cô lại thầm nói ——

Cuộc sống ư, đó là một bài ca, chỉ có thể hát lên, chứ không thể chạm vào… Continue reading