Nếu thời gian có tên – Chương 8

Tình thế nguy cấp, không trói cô ấy bên cạnh không được.

Tình thế nguy cấp, không trói cô ấy bên cạnh không được.

          8, Chương 8

             Trong căn hộ của Từ Trạm, có một cô nàng đang hờ hững nghịch cái ấm nghệ thuật trước bàn trà.

          “Này, hôm nay anh họp ở đâu đấy? Nghiêm túc như thế, đúng là hiếm thấy.” Diệp Thái Vi vừa nghịch ấm trà, vừa gọi với vào trong phòng ngủ.

          Từ phòng ngủ truyền ra câu trả lời của Từ Trạm: “Kiến trúc Tường Hòa.” Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 7

Điểm không ổn duy nhất của tình trạng bây giờ là, gần đây Từ Trạm rất khác thường, khác thường đến mức khiến cô sợ hãi.

Điểm không ổn duy nhất của tình trạng bây giờ là, gần đây Từ Trạm rất khác thường, khác thường đến mức khiến cô sợ hãi.

          7, Chương Bảy

 Ra khỏi con phố đi bộ, người qua lại cũng thưa dần, không đông đúc như mọi ngày, xe cô phóng vun vút.

Cách trạm xe buýt một đoạn khá xa, Diệp Thái Vi nhìn vào khoảng trống giữa những quầng sáng loang loáng của mấy chiếc taxi vụt qua bên cạnh, chớp mắt mấy cái rồi tiếp tục đi về phía trước. Dòng suy nghĩ dần mơ hồ do sự mệt mỏi rã rời, trong đầu cô lại thầm nói ——

Cuộc sống ư, đó là một bài ca, chỉ có thể hát lên, chứ không thể chạm vào… Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 6

Cô nhìn bóng mình trên khung cửa rất lâu, lại phát hiện ra đôi mắt vẫn khô như bảy năm qua, không vương một giọt lệ.

Cô nhìn bóng mình trên khung cửa rất lâu, lại phát hiện ra đôi mắt vẫn khô như bảy năm qua, không vương một giọt lệ.

  6, Chương sáu

Sau vài ngày ở thời kỳ quá độ, Diệp Thái Vi đã thích ứng được với việc theo Từ Trạm như một cô hầu tới tới lui lui trong bóng đêm. Chiều nào cũng thế, cứ tan ca là cô lại hớt hải đến chỗ Từ Trạm điểm danh, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt tò mò và kinh ngạc của Tiểu Ngải.

Dù sao thì hai người cũng ở cùng nhau mấy năm, Tiểu Ngải biết cuộc sống của Diệp Thái Vi rất đơn giản. Chỉ là đi làm rồi tan ca, thỉnh thoảng cùng bạn bè ra ngoài ăn một bữa cơm, nhưng chưa bao giờ về muộn như thế. Continue reading

Nếu thời gian có tên – Chương 5

Có điều, anh không biết, khả năng anh luyện được trong bảy năm, so với khả năng “người kia” có, bên nào nặng hơn?

Hai mắt Diệp Thái Vi bị vẻ ngời sáng từ đôi mắt anh làm cho buốt nhói, khóe miệng cười hơi rũ xuống, thầm thở dài trong lòng, cô không hề muốn biết về sinh hoạt cá nhân của anh…

          5, Chương Năm

 Người xưa từng nói, ngâm vịnh phú quý mà chỉ biết đến “ngọc vàng gấm vóc”, thì đó là người “chưa hiểu gì về phú quý”.

Còn “chỉ thích cảnh sắc tự nhiên”, giả dụ như “Lê hoa viện lạc dong dong nguyệt, dương liễu trì đường đạm đạm phong”, đó mới thật sự là phong thái ung dung của kẻ giàu. Continue reading