Halo!

Untitled-1

Chào đón các bạn đã ghé thăm nhà Jins!

Các truyện trong nhà mình, trừ bộ “Tùy tiện phóng hỏa”, đều do một mình mình edit, và hoàn toàn do sở thích cá nhân. Mình chỉ bập bẹ tiếng Trung, vì vậy, chắc chắn không tránh khỏi những sai sót, rất mong được các bạn góp ý. Có gì không hài lòng với mình thì hoặc là vứt nhà mình ra khỏi bộ nhớ, hoặc là góp ý thẳng thắn, chứ đừng ném đá ngầm nhà mình :) Từ sau bộ “Nghiệt trái”, mình đều đồng ý để các bạn repost truyện sang nơi khác, nhưng vui lòng đợi truyện hoàn, và trước khi đưa đi thì cứ ới mình một tiếng :D Hoặc giả như các bạn MỆT quá không gọi được mình một tiếng thì làm ơn ghi đủ tên tác giả và tên editor cũng được rồi :3 Edit truyện là việc mình làm vào lúc rảnh rỗi, không phải công việc, thế nên truyện không ra đều đều được, các bạn cũng đừng giục truyện.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^_^

Cuộc hôn nhân dài lâu – Chương 152

lieu-co-phai-anh-khong-tinh-dau-

  1. Đường lui

          Nhà họ Doãn.

          Mới sáng sớm đã lại thấy con trai trên báo giải trí, Trần Oanh vội vàng sai người giúp việc gom hết lại, nếu để ông cụ nhìn thấy, chắc chắn sẽ lại loạn cả nhà cả cửa lên.

          Hi Hi ngồi trên ghế, ngoan ngoãn ôm bát cơm, cầm thìa ăn ngon lành. Đọc tiếp

Cuộc hôn nhân dài lâu – Chương 151

img_201502101513198515-49fa3

  1. Trái tim

          “Cẩm Lan!” Anh Bằng thấy cô ta bước lên thì thấp giọng trách. Đây không phải trò đùa, nếu phi lệch, hậu quả đúng là khôn lường, huống chi cô ta nhờ vào gương mặt để kiếm tiền. Hai người không phải là anh em ruột, nhưng cũng có chút quan hệ họ hàng, mình đưa người ta đi, có làm sao thì biết ăn nói thế nào? Đọc tiếp

Cuộc hôn nhân dài lâu – Chương 150

993527_586805171360101_845473325_n

  1. Cá cược

            Lê Diệp nhìn anh, dáng vẻ của anh hùng hùng hổ hổ, cao cao tại thượng, khiến cô cảm thấy có chút chói mắt. Cô không “lấy cương đối cương” với anh, mà chỉ nói, “Anh đã nói, thằng bé do cả hai chúng ta nuôi, khi nào nó đến chỗ em, em ắt sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

            Doãn Chính Đạc lại cực kì cố chấp, “Nếu em đi làm, lấy đâu ra thời gian chăm sóc nó? Giao nó cho người làm trong nhà à? Thế thì chẳng thà để nó ở chỗ tôi luôn.” Đọc tiếp